Wednesday, June 18, 2008
-
I wont cried
Có ai biết bài Buồn ơi chào mi- bằng kiều !!?!?!?!?








oy ơi ngông cuồng và điên rồ
mệt mỏi và thất bại :-q 

giá mà có cái gì để đập phá thay bằng mấy cách giải khuây ngu ngốc của mình ^:)^ giảm mje nó kg còn mõi 42 kg
cứu'''''
cố ...cố ...lên...lúc nào cũng thế ......sao mà ông trời bất côngggggggg
.....bất công quá. Ai có chỗ nào bói hay chỉ cho tớ
=)
thật đấy đi bói để cảm thấy khá hơn, nghe chuyện tương lai của mình có
lẽ cảm thấy dễ chịu hơn mà còn cố và phấn đấu, chứ chắc gặp toàn những
thành phần củ hành củ chuối+ thần kinh có vẫn đề mãi b' cũng chết ngáp
chết trẻ mất
.
P/s:Bạn tớ nó viết một bài về Tears

lets enjoy it!!
Băng:
-Xin chào! Tớ là băng giá. Chẳng biết tớ đã sinh ra từ bao giờ, chỉ nhớ rằng tớ đã ở đây lâu, lâu lắm rồi. Tớ ở đây để bao bọc, ôm ấp và che chở cho một vật màu đỏ, nguội lạnh và chai sạn. Tớ cũng ko biết rằng nó gọi là gì nữa, chỉ biết nó đang ngủ, ngủ rất say. Nhưng có vẻ như có gì đang thay đổi. Tớ cảm thấy nó ấm dần lên và bắt đầu cựa mình. Hình như nó đang thức dậy. Khoan đã! ẤM?! Vậy là…tớ đang tan chảy sao? Thôi cũng được. Tớ sinh ra là để bảo vệ nó trong giấc ngủ. Bây giờ nó đã dần thức dậy, nghĩa là ý nghĩa cho sự tồn tại của tớ đã chẳng còn, và khi nó chuyển mình, những cạnh sắc của tớ sẽ làm đau nó. Tớ sẽ tan ra thành nước.
Nước:
-Chào bạn! Tớ là nước, thứ nước trong veo thanh khiết. Tớ cũng ko rõ tớ từ đâu sinh ra. Điều đầu tiên tớ ý thức được là tớ đang chảy trên một thứ màu đỏ, xước xát và không ngừng run rẩy. Tớ không rõ nó là gì, nhưng tớ biết màu đỏ đang khô lại từ những vết xước trên nó là máu. Cùng là chất lỏng mà! Ôi! Tớ đang bị hút dần vào qua những vết trày xước ấy. Và tớ hòa vào máu, người anh em của tớ. Tớ bị cuốn đi qua những con đường hình ống dài. Tớ cứ đi tới khi tớ thấy hai vật hình cầu, màu trắng, vằn đỏ máu và có vẽ trên đó một hình tròn màu đen, sâu thẳm và có gì buồn bã. Ở đó tớ gặp muối.Muối nói hai vật đó gọi là “đôi mắt”.
Muối:
-Tớ là muối, là những mặn nồng của cuộc sống. Tớ hình thành từ tất cả, những âm thanh trong vắt nghe được qua tai, những điều giản dị đầy ý nghĩa nhìn thấy qua đôi mắt, hay vị ngọt dịu trên đầu lưỡi, khóe môi. Tớ hòa theo máu đi khắp nơi, nuôi dưỡng mọi giác quan và học hỏi đủ điều. Và một điều chắc chắn, mọi con đường đều dẫn tớ quay lại trái tim, sâu trong quả tim tưởng chừng nguội lạnh kia. Rồi một ngày, tớ thấy ra trái tim cựa mình và run lên. Tớ đã đánh thức nó dậy, và bây giờ tớ đang làm đau nó. vậy tớ sẽ theo máu đi. Tớ tới tai, đôi tai nhắc đi nhắc lại vài câu nói phũ phàng. Tớ đi qua khóe môi, khóe môi khô đắng. Và bây giờ tớ thấy đôi mắt, một đôi mắt đỏ hoe. Con tim bị tổn thương đã thay đổi tất cả, hay ngược lại.Tớ nói với nước, bạn mới quen về tất cả những điều tớ khám phá trong suốt những ngày theo máu ngao du. Tớ nói với nước về chuyện tớ và nước được sinh ra ra sao, và bọn tớ quyết định phải bảo vệ nơi này, nơi bọn tớ đã hình thành. Bọn tớ tan vào nhau, và trở thành nước mắt.
Nước mắt:
-Tớ là nước mắt. Tớ mang cái trong vắt của nước, sự mặn nồng của muối và mong muốn bảo vệ của cả hai. Tớ theo khóe mắt chảy ra, xoa dịu đôi mắt đỏ, thấm ướt khóe môi khô. Tiếng nức nở phát ra khi khóe môi vừa ướt át đi những âm thanh lạnh lẽo ở tai. Những mặn nồng trc kia tan vào nước mắt sẽ khiến trái tim dễ chịu hơn và dịu lại. Rồi tớ rơi..rơi xuống, tan vào đất.
Một chút suy nghĩ, viết ra thực cũng chẳng rõ để làm gì.Mọi thứ xưa nay vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi. Định viết thêm một chút về trái tim, nhưng có lẽ nên dừng lại ở đây. Trái tim sẽ ra sao, còn tùy thuộc ở mỗi người, chi bằng, để cho mỗi người tự tìm thấy câu trả lời trong trái tim mình.



Post a Comment